Ký tên Hồng Lĩnh — Đinh Nho Tiêu, những áng văn thơ này được viết tại Paris, trên đất Lào và tại Việt Nam, từ năm 1986 cho đến lần đầu tiên ông trở về quê hương sau hơn nửa thế kỷ xa cách. Tất cả được gom lại nơi đây bằng nguyên văn tiếng Việt, đúng như khi ông đặt bút viết nên.
I
Lạc mất một quê hương
Paris · 1998
Tiếng lòng của một người tuy chưa từng cất bước ra đi, mà đã hoá thành kẻ tha hương vĩnh viễn.
Chưa một lần ra đi
Sao nhủ lòng ra đi là vĩnh-biệt
Chưa một lần nói phân-ly
Sao hò hẹn một lần trở lại viếng thăm
Chưa một lần về thăm quê
Giữa Quê Hương muà ly-loạn
Chưa một lần về thăm Huế
Dưới Thiên Mụ ngồi khóc những điêu tàn...
Không ! Ta chỉ thấy lá vàng rơi trên đất khách
Mắt Mẹ già u-uẩn ngấn lệ mong chờ
Không ! Ta chỉ thấy lòng ta sầu vời vợi mỗi độ Xuân sang
Và khóc lặng lẽ bên những cánh hoa vàng
Không ! Ta chỉ thấy trên những nấm mồ viễn-xứ
Đã tàn đi bao giấc mộng trở lại với Quê Hương
Ta không đi !!! Sao bỗng trở thành người viễn-xứ
Ta chưa về !!! Sao như lạc mất một Quê hương
Quê Hương ơi !!! Nhỏ lệ xuống khóc thầm
Cho một kiếp nổi trôi trong cuộc đời lưu lạc
Da đã nhăn, mắt đã mờ, tóc hầu chớm bạc
Ta mong về đợi chết giưã Quê hương
Ta chờ đợi... bao năm rồi ta chờ đợi
Nưả đời người hay trọn kiếp mãi phiêu linh !!!!
Đinh Nho Tiêu — Paris, 1998
❀ ❀ ❀
II
Hoài Xuân
Paris · 1986
Bài thơ đầu tiên của thuở lưu vong, khi tiết trời xứ lạ làm sống dậy nỗi nhớ quê nhà.
Đời người có mấy mùa Xuân
Hương Xuân chưa dứt, tình Xuân đã tàn
Mưa Xuân lướt nhẹ trên ngàn
Gió Xuân rong ruổi theo đàn bướm bay
Mùa Xuân trở lại nơi nầy
Vườn xuân đã mấy lần thay lá cành
Mộng Xuân thấp thoáng mong-manh
Hoa Xuân đã nhạt đoạn cành dở dang
Nàng Xuân hải-ngoại bẽ bàng
Hoài Xuân mộng cũ phũ phàng tháng năm……
Hồng Lĩnh — Đinh Nho Tiêu — Paris, 1986
Vườn thu giọt nắng uá vàng
Sương thu héo hắt bàng hòang cỏ cây
Gió thu lạnh buốt vai gầy
Mưa thu lác đác chim bay cuối trời
Trăng thu vắng lặng bồi hồi
Mây thu phiêu bạt gọi người gió mưa
Lá thu lớp lớp đong đưa
Nắng thu chất ngất mây thưa xám buồn
Tình thu dằng dặc trong hồn
Tàn thu chỉ thấy lá còn rụng rơi
Rừng thu dõi bóng chim trời
Hoài thu chợt nhớ một người cuối thu …
Hồng Lĩnh — Đinh Nho Tiêu — Paris, cuối thu, 29.10.1992
❀ ❀ ❀
III
Cuối một muà đông, Tuyết vẫn bay
Paris · cuối đông, tháng 3 năm 1993
Đến cả giọt nước mắt của những cánh chim lạc loài cũng khóc thương cho miền đất cũ.
Cuối một muà đông Tuyết vẫn bay
Hàng cây trụi lá dưới thông gầy
Gió về se sắt hoài nhung nhớ
Tâm sự bao ngày thoảng đắng cay
Mênh mông tuyết trắng phủ đồi sương
Mịt mờ phơ phất rụng bên đường
Bước đi một bước nghe tan vỡ
Mặt hồ băng giá cứng như gương
Vài con chim biển lạc đây
Soãi cánh chao nghiêng ngược gió lay
Soi bóng cố tìm vùng biển mặn
Ngời ngời in bóng cả trời mây
Thơ thẩn dừng chân lắng tai nghe
Tiếng nói loài chim lạc nẻo về
Chừng như trên tuyết nghe rơi nhẹ
Nước mắt thú cầm cũng nhớ quê
Hồng Lĩnh — Đinh Nho Tiêu — Paris, cuối đông 1993
❀ ❀ ❀
IV
Người đi biền biệt phương nao
Xuân Quý Dậu · Paris · 1993
Hình bóng người ra đi về phương trời vô định — và lời nguyền không bao giờ phụ bạc quê hương.
Người đi biền biệt phương nao
Em ơi ! chốn cũ Trăng Sao uá vàng
Mưa rơi giọt lệ của nàng
Hay dòng nước mắt bàng hoàng gối chăn
Đêm khuya trở giấc băn khoăn
Thương thương, nhớ nhớ khôn ngăn nỗi sầu
Chao ôi ! mộng cũ tình đầu
Ngược dòng dĩ vãng bạc mầu tóc tơ
Gặp nhau hẹn ước trong mơ
Thôi em ! một chút tình hờ đã phai
Hay là giọt lệ trang đài
Ngày xưa khóc ngất cho hoài dấu yêu
Từ xa bến nước cô liêu
Bàng hoàng thấp thoáng trăm điều nhớ thương
Anh đi ghép mộng đêm trường
Em về gói gém yêu thương héo gầy
Thời gian trái đắng truông mây
Trao nhau nỗi nhớ khôn khuây bão lòng
Khi nào gió thổi mênh mông
Tình yêu ngỡ chết bềnh bồng nổi trôi
Hồng Lĩnh — Đinh Nho Tiêu — Paris, 1993
Không mơ đến một thiên-đàng
Không cầu mong lấy niết bàn thảnh thơi
Chỉ xin trọn kiếp làm người
Quê hương đừng lỗi với lời nguyện xưa.
Hồng Lĩnh — Đinh Nho Tiêu — Xuân Quý Dậu, 1993
❀ ❀ ❀
V
Một tối Giao Thừa trên xứ lạ
Paris · 1990
Đêm Giao Thừa nơi đất khách, và bóng dáng người mẹ năm nào cũng nhóm lên ngọn lửa hồng chờ con.
Một tối Giao Thừa trên xứ lạ
Nửa đời lăn lóc chốn tha phương
Ngoài kia sương-Tuyết buông hờ hững
Trong này buốt giá đón Xuân sang
Nhắp chén rượu Xuân nghe vị nhạt
Củi trong lò sưởi thoảng hương xưa
Mẹ ơi ! đốt lá mười đông cũ
Sưởi ấm hồn con chốn viễn-phương
Con ngỡ hồn say trong trường mộng
Lần bước quay về kịp đón Xuân
Trong khu vườn rộng bên nồi bánh
Mẹ vẫn hằng năm nhóm lửa hồng
Khói Pháo nhà ai thoảng gió đưa
Chiêng Trống vang lên báo Giao Thừa
Mẹ ngỡ rằng con không về kịp
Thắp nén nhang Trầm ấm nhà xưa
Nghe con kể chuyện người ly khách
Nghe Mẹ hằng đêm Mẹ ngóng con
Khói Hương nghi ngút mờ nhân ảnh
Trong căn nhà vắng lệ trào tuôn
Một thoáng dư hương hỡi ơi tàn ! ! !
Một trời hy vọng rồi cũng tan
Hương xưa mộng cũ niềm hư ảnh
Nước mắt Mẹ già theo khói lan .......
Hồng Lĩnh — Đinh Nho Tiêu
Và bài thơ song hành — « Một sáng mùa xuân, trên xứ lạnh » :
Một sáng mùa xuân, trên xứ lạnh
Đất trời chưa nở đóa hoa tươi
Sương mờ Tuyết phủ trên cành lá
Ánh điện soi đường thay nắng tơ
Em ạ ! Anh mơ về một nẻo
Một nẻo đường quê nắng mai hồng
Tre xanh lả ngọn, đang chờ đón
Pháo đỏ Cúc vàng dưới bước em
Đình-Trung rộn rã ngày hội Tết
Trầm hương xông ngát khắp không gian
Một vài bô lão trên sập gụ
Trà rượu đầu Xuân ngắm Mai Đào
Vài cô thôn nữ như e ấp
Khoe tuổi xuân-xanh với xóm làng
Rộn ràng đàn bé tay cầm pháo
Ríu-rít ông bà ở phương mô
Em ạ ! Nhà ta cuối làng "Gôi"
Dưới rặng Tre xanh bên khóm Trúc
Sau giàn Thiên-lý, rào Dâm Bụt
Một căn nhà nhỏ, liếp Bầu thưa
Bến đò Lệ thủy tiễn ta đi
48 năm xưa mộng ước gì
Ngủ trên vai Mẹ anh nào biết
Đất khách quê người chuyện biệt-ly
Hãy đốt lên em dây pháo Tết
Đón người viễn-xứ trở về quê
Đứa bé ngày đi trên bến nước
Ngày về như về giữa cơn mê .........
Hồng Lĩnh — Đinh Nho Tiêu — Paris, 1990
❀ ❀ ❀
VI
Cuối một muà xuân
Kỷ niệm ngày trở về Savannakhet · 1994
Dưới cội mai vàng, đất nước quê hương ấp ủ trong tận đáy lòng người viễn xứ.
Dưới cội Mai vàng in dấu chân
Hai mươi năm cũ mấy phong trần
Vàng hoa năm cánh khoe hương sắc
Nở ở bên đường, cuối mùa Xuân
Đã mấy mùa xuân không trở về
Trở về làn gió thổi lê thê
Quẩn quanh chân bước trong vườn vắng
Thả hồn đuổi mộng cuối đam mê
Đam mê vào tận chốn phiêu bồng
Tìm cánh hoa vàng trước gió đông
Chờ mầu nắng mới trên ngàn lá
Muôn trùng cách trở nhớ nhau không?!!!
Khung trời tuổi nhỏ thoáng đâu đây
Cánh bướm nhà ai rủ nhau bay
Ngày xưa Mai nở trong rừng thẳm
Ta xa, sao hoa mọc chốn nầy??
Mỗi một căn nhà một cội hoa
Hỏi ra đất nước trong tim ta
Chắt chiu sưởi ấm hồn viễn xứ
Một thoáng ngậm ngùi hỡi thiết tha!!!! .....
Hồng Lĩnh — Đinh Nho Tiêu — Savannakhet, 1994
❀ ❀ ❀
VII
Hai ta cùng về
Savannakhet, Lào · ra đi năm 1976, trở về năm 1994
Hai mươi năm sau, trên bến sông xưa, gặp lại người mẹ già mòn mỏi đợi chờ.
Sau hai mươi năm
Lặng yên bão tố
Nắng vẫn khô người
Mưa như thác đổ
Có người khách lạ
Trên bến sông xưa
Nước vẫn vơi đầy
Hoa lá đong đưa
Gặp lại mẹ già
Tuổi đời còm cõi
Mới hay rằng mình
Đợi chờ mòn mỏi
Vũng nước bên đường
Như còn ghi lại
Một khoảng trời xanh
Cuả thời thơ dại
Thành phố buồn thiu
Thì thầm than thở
Viết bài thơ sầu
Cho người tình lỡ
Không gian xa vắng
Thời gian lê thê
Bao giờ em nhỉ
Hai ta cùng về
Hồng Lĩnh — Đinh Nho Tiêu — Savannakhet, 1994
❀ ❀ ❀
VIII
Mùa xuân trên Quê Hương
Mùa xuân đầu tiên trên quê hương · sau 56 năm xa cách
Cuối cùng đã trở về, giữa những danh thắng yêu dấu của đất nước Việt Nam, sau năm mươi sáu năm.
Chén rượu đầu Xuân ấm cả lòng
Tràng-Tiền Thê-Húc nắng mênh mông
Hoàng-Mai Thiên-Mụ vàng trước cổng
Bích-Đào Văn-Miếu đỏ trong sân
Mã-Yên Bích-Động mầu non nước
Tây-Hồ Hoàn-Kiếm mảnh gương trong
Cuộc đời lưu lạc mừng chưa cạn
Thoáng nghe ly biệt lại nhớ mong !!!! .
Hồng Lĩnh — Đinh Nho Tiêu
❀ ❀ ❀
IX
Mùa Xuân lại về
Truyện ngắn · cuộc trở về với đất tổ quê cha
Một thiên truyện. Sau hơn năm mươi năm phiêu bạt, Hoàng cuối cùng vượt sông Mékông để tìm về mảnh đất của cha ông, giữa thực và mộng, trong một sớm Giao Thừa.
Sáng mồng một Tết, tại tỉnh Savannakhet Hoàng vừa bước chân ra khỏi nhà, căn nhà cũ ở xóm chùa Bảo Quang, xuất hành cho một năm mới, một năm mà anh đã chờ đợi gần hai chục năm qua, một chặng đời như vừa lật sang trang. Kể từ ngày ra đi, tỉnh lỵ này, bến sông này, anh đã âm thầm bỏ nó lại sau lưng như trốn chạy trong một cơn biến động, mà sau này đôi lúc ngồi suy gẫm lại, anh ngẫm nghĩ phải chăng đó chỉ là một cơn chuyển mình của lịch sử, mà trong qúa trình Lịch Sử của cả một dân tộc, thì có bao nhiêu là biến động đổi thay.
Hôm nay anh về đây đã qua rồi những cơn bão lộng, những cánh chim tan đàn lại tìm về chốn cũ, may mắn thay qua những nổi trôi, anh vẫn giữ vẹn một tấm lòng son sắt, không tủi thẹn khi quay về, nơi đây tỉnh Savannakhet của một thời thơ dại, của một thời lưu lạc đã trôi qua trên đất Lào. Hôm nay nơi đây cũng là trạm đầu tiên anh mượn đường tìm về Quê Cha Đất Tổ, tìm về mảnh đất Quê Hương mà trên 50 năm trời lưu lạc ở xứ người, hôm nay anh mới thật sự quay về.
Chỉ vừa cách đây hai ngày thôi, trên một chuyến đò ngang nối liền hai bờ sông Mékông Lào-Thái, trong một buổi sáng gió lồng lộng thổi, trong tiếng máy tầu chạy xình xịch, chen lẫn tiếng cười nói huyên thiên mà ban đầu cứ ngỡ là người Lào hay người Thái Lan. Ngày xưa trong cảnh buôn bán này tuyệt đối không hề có bóng dáng người Việt vì luật pháp không cho phép, thế mà ngày nay tầu vừa rời bến thì cười nói bằng tiếng Việt đã dòn dã râm ran.
Những cành Mai rừng to lớn hoa nở vàng thắm đứng sừng sững ngay bực tam cấp dẫn lên chánh điện như có một sức lôi cuốn kỳ diệu. Ôi ! những cành Mai của một thời thơ dại, đã bao nhiêu năm rồi xa vắng, có bao giờ mỗi độ Xuân về Tết đến, trước ngôi chùa Bảo Quang này lại thiếu đi những cành Mai ? Anh đứng ngẩn ngơ trước những đóa hoa vàng — hay cây cỏ cũng như người khi đem trồng trên đất lạ.
Hồng Lĩnh — Đinh Nho Tiêu
X
Những lũy tre xanh
Hà Nội · đầu xuân 2000 — viết cuối tháng 3.2003
Cảm xúc trước Lăng giữa Quảng trường Ba Đình, buổi đầu thiên niên kỷ : những phiến đá, những đoàn người, và triệu triệu anh linh của một dân tộc.
Đầu xuân năm 2000, đầu thiên niên kỷ
Giữa nắng Ba Đình đất trời lồng lộng
Những lũy tre xanh, như bao trùm một giải Quê hương
Những phiến đá khắp nẻo đường đất nước
Đã tụ hội về nơi đây, xây lũy đắp thành
— Nơi cất dấu một hình hài thế kỷ
Kìa những nén nhang thơm được thắp lên
Kìa những đoàn người, từ mọi miền đất nước
Cả những đứa con, lưu lạc bốn bể năm châu
Lặng lẽ xếp hàng bước vào thăm viếng
Như những đoàn quân đang diễn hành thầm lặng
Của những bước đi Lịch Sử hôm nào
Ôi !!! Triệu triệu con tim thắt nghẹn
Đâu phải chỉ mình ta nhỏ lệ, trên những phiến đá hoa cương này
Người nằm đó tĩnh lặng như đã từ ngàn năm trước
Lung linh mờ ảo — như lịch sử — của xa xưa hiện về
Tất cả bỗng nhạt nhòa, đâu đây hàng hàng lớp lớp những con người
Đã nằm xuống, đắp xây cho một vinh quang
Đã theo một cánh tay, trên bước đường giữ nước và dựng nước
Đã về đây, đã về đây, thân thương tình đất Mẹ
Nơi đây không phải chỉ riêng Người
Mà còn hàng triệu triệu anh linh của những Anh hùng vị quốc
Đã một thời nằm xuống cho đất nước tồn vinh…
… là kẻ cuối cùng phải rời nơi — Ngàn thu vĩnh biệt —
Ta thấy như hàng hàng triệu triệu anh linh, níu bước chân ta
Kẻ dương trần, người chín suối, bão bùng mưa lệ !!!
Giã biệt Người ngàn thu làm nên một lịch sử vẻ vang
Để cho cả một dân tộc kiêu hãnh bước vào thiên niên kỷ
Đầu xuân năm 2000 giữa nắng Ba Đình
Đất trời lồng lộng, ta thấy lòng mình như trải rộng cùng với quê hương…
Hồng Lĩnh — Đinh Nho Tiêu · 3 giờ sáng, cuối tháng 3.2003
XI
Người con gái bến Thủy
Thành phố Vinh · Tết năm 2000
Một cuộc tương ngộ thoáng qua nơi bến Thủy, bên giọng nói êm đềm của quê hương Nghệ Tĩnh — gởi người con gái bán kẹo Cu-Đơ.
Chuyện chúng mình xôn xao
Như ngàn nụ hoa Đào
Của một mùa Xuân muộn
Nhịp sông hồ lôi cuốn
Phong ba ta về đây
Quán khách bến vơi đầy
Ngỡ ngàng trong tương ngộ
Em cho là phận số
Bến Thủy ta gặp em
Chia giọng nói êm đềm
Của quê hương Nghệ Tĩnh
Ôi ! chuyện thành phố Vinh
Ngàn đời ta không đợi
Nhưng tình em vời vợi
Trong một sáng xuân hồng
Ta muốn em lấy chồng
Để lòng ta tưởng nhớ
Chuyện mình trả muôn thuở
Quê hương gởi lại em
Người con gái Bến Thủy
Chuyện chúng mình xôn xao
Như ngàn nụ hoa Đào
Của một mùa xuân muộn……
Hồng Lĩnh — Đinh Nho Tiêu · « Gởi người con gái Bến Thủy, bán kẹo Cu-Đơ »