Tuyển tập thơ

Đinh Tú Anh

Tác giả « Lịch sử dòng họ Đinh Nho ở Hương Sơn » (NXB Phụ Nữ Việt Nam, 2023), người gìn giữ ký ức dòng họ — và là nhà thơ.

Một số bài thơ của Đinh Tú Anh, về dòng họ, nhà thờ tổ và quê hương Hương Sơn. Một bài — « Lỗi hệ thống » — nằm ngoài chủ đề này, nhưng được giữ lại vì tính đa dạng trong thơ Đinh Tú Anh. Nguyên văn tiếng Việt — và chữ Hán — theo Thi Viện.
I

« Lạc mất một quê hương » — Tiếng nấc nghẹn ngào nơi viễn xứ

Đinh Tú Anh bình bài thơ của Đinh Nho Tiêu — đời 16B · 3 tháng 7 năm 2026

« Chim có tổ, người có tông ». Đã là người, ai mà chẳng có quê hương bản quán, có nguồn cội để nhớ về. Nơi đó có tổ tiên, ông bà, cha mẹ, họ hàng, anh chị em ruột thịt; nơi cất giữ những ký ức thiêng liêng không thể xóa nhòa trong mỗi cuộc đời. Thế nhưng, một thời kỳ ly loạn đã khiến bao người phải chịu cảnh nước mất nhà tan, kéo theo những bi kịch xé lòng của thân phận viễn xứ. Bài thơ « Lạc mất một quê hương » của Đinh Nho Tiêu — đời 16B dòng họ Đinh Nho — chính là một tiếng nấc nghẹn ngào như thế: tiếng khóc của một người con lạc mất quê hương ngay trong tâm tưởng.

Mở đầu bài thơ, tác giả đặt người đọc vào một nghịch lý đầy xót xa của số phận:

Chưa một lần ra đi Sao nhủ lòng ra đi là vĩnh-biệt Chưa một lần nói phân-ly Sao hò hẹn một lần trở lại viếng thăm Chưa một lần về thăm quê Giữa Quê Hương muà ly-loạn Chưa một lần về thăm Huế Dưới Thiên Mụ ngồi khóc những điêu tàn...

Điệp ngữ « Chưa một lần… » vang lên dồn dập như một sự bàng hoàng, thảng thốt. Trong tâm tưởng, họ chưa từng thực sự muốn bước chân ra đi, nên chưa từng nhủ lòng rằng « ra đi là vĩnh biệt ». Họ chưa từng nói lời từ biệt, nên cũng chưa bao giờ nghĩ mình phải « hò hẹn một lần trở lại viếng thăm ». Nhưng rồi, cơn lốc loạn ly đã xô đẩy những bước chân lưu lạc. Bi kịch cuộc đời đã khiến họ chưa thể một lần quay về.

Để rồi, dù chưa thể trực tiếp đặt chân lại quê nhà, trong tâm tưởng, bối cảnh quê hương đã hiện rõ với nỗi đau thắt quặn. Huế — biểu tượng của văn hóa, của cố đô cổ kính thanh bình — giờ đây hiện lên trước mắt người ly hương qua bóng dáng chùa Thiên Mụ trầm mặc, đang « ngồi khóc những điêu tàn » của thời cuộc.

Rời xa mảnh đất chôn nhau cắt rốn, thực tại nơi đất khách hiện lên trần trụi và phũ phàng:

Không ! Ta chỉ thấy lá vàng rơi trên đất khách Mắt Mẹ già u-uẩn ngấn lệ mong chờ Không ! Ta chỉ thấy lòng ta sầu vời vợi mỗi độ Xuân sang Và khóc lặng lẽ bên những cánh hoa vàng Không ! Ta chỉ thấy trên những nấm mồ viễn-xứ Đã tàn đi bao giấc mộng trở lại với Quê Hương

Ba tiếng « Không! » đặt ở đầu mỗi cặp câu như ba cái lắc đầu dứt khoát mà chua xót. Nó đẩy lùi mọi ảo mộng, buộc con người phải đối diện với thực tại nghiệt ngã. Giữa những lá vàng rơi nơi đất khách, người thơ không thấy sự thi vị, an bình của cuộc sống, mà chỉ nhìn thấy « Mắt Mẹ già u-uẩn ngấn lệ mong chờ ». Hình ảnh ấy như một vết dao cứa vào lòng: nơi quê nhà mẹ già ngày đêm ngóng trông, còn nơi phương xa, đứa con hoài hương chỉ biết bất lực, nghẹn ngào.

Nỗi sầu ấy càng nhân lên gấp bội khi chúa xuân gõ cửa. Mỗi độ Xuân sang — mùa của sum họp, đoàn viên — thì nhân vật trữ tình lại « khóc lặng lẽ bên những cánh hoa vàng ». Sắc vàng ấy chính là màu của cành đào, nhành mai Tết quê hương, màu của ký ức thanh bình cũ. Và đỉnh điểm của bi kịch là khi nhìn vào « những nấm mồ viễn xứ »: biết bao con người đã mang theo giấc mộng trở về, nhưng cuối cùng đành phải chôn vùi giấc mộng ấy theo thân xác họ nơi đất lạ quê người.

Để rồi, toàn bộ nỗi đau đớn, bất lực bấy lâu nay đã vỡ òa thành tiếng thét câm lặng ở khổ thơ cuối:

Ta không đi !!! Sao bỗng trở thành người viễn-xứ Ta chưa về !!! Sao như lạc mất một Quê hương Quê Hương ơi !!! Nhỏ lệ xuống khóc thầm Cho một kiếp nổi trôi trong cuộc đời lưu lạc Da đã nhăn, mắt đã mờ, tóc hầu chớm bạc Ta mong về đợi chết giưã Quê hương Ta chờ đợi... bao năm rồi ta chờ đợi Nưả đời người hay trọn kiếp mãi phiêu linh !!! !

Hai câu hỏi tu từ « Ta không đi!!! Sao bỗng trở thành người viễn xứ? / Ta chưa về!!! Sao như lạc mất một Quê hương » diễn tả một tâm trạng vô cùng bàng hoàng, hoảng hốt. Có những cuộc ly hương không đến từ sự chọn lựa, mà do dòng đời đưa đẩy, bỗng chốc biến con người thành kẻ tha hương trên chính cuộc đời mình.

Tiếng gọi « Quê Hương ơi!!! » vang lên cùng hàng loạt dấu chấm cảm liên tiếp như một tiếng nấc xé lòng khi ý thức được sự tàn nhẫn của thời gian. « Da đã nhăn, mắt đã mờ, tóc hầu chớm bạc » — khi tuổi già đã sộc đến và quỹ thời gian cạn dần, mọi danh vọng nơi xứ người đều trở nên vô nghĩa. Khát vọng duy nhất còn níu giữ cuộc đời họ chỉ là triết lý « lá rụng về cội »: « Ta mong về đợi chết giữa Quê hương ».

Bài thơ khép lại bằng một dấu hỏi lửng lơ: « Nửa đời người hay trọn kiếp mãi phiêu linh!!! ! ». Câu thơ gieo vào lòng người đọc một nỗi ngậm ngùi, xót xa vô hạn. Đó không chỉ là bi kịch của một cá nhân, mà là tiếng khóc chung cho cả một thế hệ phải mang thân phận lưu vong, suốt đời ôm một giấc mộng hoài hương đau đáu đến tận hơi thở cuối cùng.

Đinh Tú Anh · 3 tháng 7 năm 2026
❀ ❀ ❀
II

Tự hào dòng họ Đinh Nho

11 / 4 / 2025
Từ xưa rồi rất xưa Tổ tiên ta rạng rỡ Vang bóng khắp muôn nơi Sử sách vẫn còn đây. Dòng Đinh Nho gắn với Những bảng vàng vinh danh Dòng Đinh Nho gắn với Những rạng ngời tinh anh. Hai cha con tiến sĩ Là chuyện hiếm muôn đời Bảng vàng bia tiến sĩ Văn miếu còn lưu danh. Nhà bốn người được phong Thánh Là chuyện hiếm muôn đời Danh thơm vẫn còn đó Toả ngát khắp đất trời. Hỡi muôn đời con cháu Đèn sách hãy chuyên cần Và giữ gìn khí tiết Sống nhân nghĩa với đời. Dòng dõi Đinh Nho mãi Rạng ngời muôn nơi nơi. Dòng dõi Đinh Nho mãi Rạng ngời muôn nơi nơi.
Đinh Tú Anh, hậu duệ đời thứ 17B — Dòng họ Đinh Nho — 11 / 4 / 2025 · theo Thi Viện
❀ ❀ ❀
III

Uống rượu với Hoàng giáp Đinh Nho Hoàn

19 / 3 / 2026
Đêm qua tôi nằm mơ gặp Hoàng giáp Đinh Nho Hoàn Cụ gọi dậy để hàn huyên với cụ Tôi bẩm cho con được hầu cụ một chầu rượu đế, lạc rang Để tỏ chút lòng thành và để cho câu chuyện nó thêm phần thi vị. Cụ bảo ừ thì cũng được Nhưng đừng say vì chẳng tốt đẹp gì Rượu xưa rày khi khách khứa cụ cũng có uống đôi ly Cho phải phép chứ chưa bao giờ cụ nghiện. Cụ khen chúng tôi lớp hậu sinh khả uỷ Đã trùng tu nhà thờ họ khang trang Dẫu có thể chưa sang, chưa thật đẹp nhất làng Nhưng cũng đủ cho cháu con có được chút tự hào khi mỗi lần về dâng hương, tế tổ. Cụ nhắc nhiều về truyền thống tổ tiên Dặn trên đời phải giữ gìn phẩm giá Rằng làm người phải ngay thẳng, thật thà Đừng vì lợi nhỏ mà quên đi điều nghĩa lớn. Cụ trầm ngâm rồi nhắc lại lời xưa cụ dặn: "Tiến vi nghĩa sĩ, thối vi lương nông" Tôi ngẫm mình cũng đã sắp hồi hưu Tôi sẽ sống như là một lương nông để làm tròn bổn phận. Tôi hỏi cụ về chuyến đi sứ năm xưa Đường thiên lý, mây ngàn, gió bấc Cụ chỉ cười, ánh mắt xa xăm Như nhìn về một Yên Kinh nào trong một đêm đông buốt giá: "Việc nước xong rồi, thân này gửi lại Chỉ tiếc chưa kịp về thăm lại quê hương Nhưng nghĩa đã tròn, danh cũng chẳng thẹn với non sông Thì sinh tử cũng nhẹ như mây trôi nước nổi." Nghe đến đó, chén rượu trên tay tôi bỗng đắng Không phải vì men, mà bởi nỗi người xưa Một đời người đi qua, để lại những vần thơ Và lời dặn cho cháu con muôn thuở. Trăng chếch bóng, câu chuyện dần khép lại Cụ đứng lên, áo rộng thoáng như sương Tôi cúi đầu chưa kịp nói hết niềm thương Thì đã tỉnh – chỉ còn đọng trên môi hương rượu nhạt. Sáng nay ra thắp ba nén nhang trước cửa Lòng bỗng yên như có cụ đâu đây Ngẫm một đời người, được – mất, vơi – đầy Chỉ chữ "nghĩa" với đời là còn đây mãi mãi.
Đinh Tú Anh — 19 / 3 / 2026 · theo Thi Viện

← Trở lại tuyển tập thơ

Tuyển thơ — Đinh Tú Anh

Dòng họ và quê hương

Ba bài thơ của Đinh Tú Anh về dòng họ và đất Hương Sơn: dựng lại từ đường họ Đinh Nho và tình yêu quê cha đất tổ. Nguyên tác (chữ Hán, tiếng Việt) và bản dịch nghĩa của trang.

I

Dựng lại từ đường họ Đinh Nho重建丁儒家廟 · Trùng kiến Đinh Nho gia miếu

Đinh Tú Anh — nguyên tác chữ Hán
Chữ Hán
百年宗廟舊時形,
族裔同心共建成。
新堂興建存祖脈,
千秋祖業永長青。
Hán-Việt
Bách niên tông miếu cựu thời hình,
Tộc duệ đồng tâm cộng kiến thành.
Tân đường hưng kiến tồn tổ mạch,
Thiên thu tổ nghiệp vĩnh trường thanh.
Dịch nghĩa
Nhà thờ trăm năm còn dáng cũ,
Con cháu đồng lòng chung sức dựng xây.
Từ đường mới gìn giữ mạch tổ tiên,
Nghìn thu cơ nghiệp tổ tông mãi xanh tươi.
❀ ❀ ❀
II

Quê hương ơiQuê hương ơi

Đinh Tú Anh — thơ tiếng Việt
Nguyên tác
Đỉnh Giăng Màn chốn ngàn năm mây phủ
Bến Tam Soa nơi hội nước dòng La
Đất địa linh sinh người hào kiệt
Chí kiên trung sáng mãi nước non nhà.

Ai từng sống trong điệu hò ví dặm
Ai từng nung dưới nắng lửa đất miền Trung
Mới hiểu trọn con người Hương Sơn ấy
Dẫu gian lao vẫn một dạ thuỷ chung.

Tên địa danh dẫu bao lần thay đổi
Núi sông kia vẫn còn đó muôn đời
Quê hương ơi cứ xa là lại nhớ
Lại muốn về trong nỗi nhớ chơi vơi.
❀ ❀ ❀
III

Nhớ quê cũ懷故鄉 · Hoài cố hương

Đinh Tú Anh — nguyên tác chữ Hán
Chữ Hán
懷鄉一夢生,
故鄉亡尋邊。
晨曦誰往故,
心思夜哭懸。
Hán-Việt
Hoài hương nhất mộng sinh,
Cố hương vong tầm biên.
Thần hi thuỳ vãng cố,
Tâm tư dạ khốc huyền.
Dịch nghĩa
Nhớ quê, một giấc mộng khôn nguôi,
Quê cũ mịt mờ khuất dấu rồi.
Ban mai ai kẻ đưa về chốn cũ,
Lòng còn thổn thức, đêm lệ rơi.

Nguồn : Thi Viện ↗

❀ ❀ ❀
IV

Lỗi hệ thống (bài thơ của một lập trình viên)

13 / 11 / 2025
Khoa học công nghệ đang hiện thực hoá chuyện viễn tưởng Nên chuyện viễn tưởng chẳng còn là viễn tưởng Lưỡi dao trí tuệ đã băm nát bầu trời Liệu Chúa có còn lành lặn? Hạnh phúc giờ đây chỉ cần một cú nhấp chuột download là xong Nhưng nỗi cô đơn của loài người trong thế giới ảo khó lòng mà giải nén Đành loay hoay không thể render Hàm if/else mắc kẹt trong ngôn ngữ lập trình javaScript. Vòng lặp while không tìm thấy điểm dừng Cứ chạy mãi giữa đúng/sai bản ngã Nên chương trình Tình yêu vì thế mà mắc lỗi Syntax error nghiêm trọng Lập trình viên không ngờ sửa code chỉ cần xoá đi một dấu phẩy là xong. Thử bấm tổ hợp phím Ctrl + Alt + Del hằng đêm Để khởi động lại hệ thống về thời nguyên thuỷ Nhưng không thể reset ổ cứng cuộc đời Bởi virus nhân gian đã bị nhiễm quá nặng. Ý chí là một lỗi code cần vá Cuộc đời là một chuỗi data cần được clean Mà thế giới chỉ là một chuỗi ký tự bừa bãi Tìm đâu ra cho đủ server để lưu tiếng thở than?
Đinh Tú Anh — 13 / 11 / 2025 · theo Thi Viện