Di sản tâm linh

Những gì dòng họ Đinh Nho truyền lại qua các thế hệ — vượt lên trên tên tuổi và năm tháng.

繼世登科

Kế thế đăng khoa · Nguyện đời đời con cháu đăng khoa — lời nguyện mà các bài văn tế của dòng họ nhắc lại trong mỗi kỳ lễ

Các đế chế sụp đổ, biên giới mờ dần và các tấm bia cuối cùng cũng bị gió bào mòn. Nếu dòng họ Đinh Nho đã vượt qua năm thế kỷ, thì không phải bằng cách bám víu vào những tảng đá lăng mộ — mà bằng cách gìn giữ điều gì đó mà không thời gian, không lưu vong, không chiến tranh nào có thể xóa nhòa.

Hai mươi thế hệ. Tiến sĩ và nông dân, quan lại và thợ dệt, thi nhân và những người mẹ đã vượt sông dưới bom đạn. Tất cả đều mang tên này. Những gì tiếp theo là dành cho tất cả họ.

I · Ngọn lửa

Học vấn như kim chỉ nam

Bốn chữ ấy không phải câu châm ngôn dòng họ tự đặt. Gia phả còn ghi gốc tích, và gốc tích ấy lạ hơn: thầy phong thuỷ Ngô Tiên sinh, người từng ở với Đinh Hữu Luân, đã đoán câu ấy trước một ngôi mộ đời thứ hai, ở lò Chim Chim — 繼世登科, kế thế đăng khoa, đại đại bất tuyệt. Đó là lời đoán về đất, trước Hoàn hai đời. Còn những gì dòng họ làm sau đó thì không nhờ phong thuỷ.

Bởi ngọn lửa ấy có một học thuyết đứng sau. Điều mà Nho giáo gọi là tu thân là bậc đầu tiên của một chuỗi đi từ việc học đến gia đình rồi đến việc nước. Những đức trên trang này không phải luân lý tuỳ hứng: đó chính là chuỗi ấy, sống ở tầm một nếp nhà, trong khi đất nước thay triều, dời đô và đổi thể chế.

Un homme âgé, coiffé du turban traditionnel, trace au pinceau un grand caractère sur une feuille rouge ; derrière lui, des sentences déjà écrites.
Un ông đồ écrit une sentence sur papier rouge, en janvier, aux abords du Văn Miếu. La flamme dont parle ce chapitre s'est transmise ainsi, et se transmet encore : un pinceau, une feuille, et quelqu'un qui regarde.An ông đồ writing a couplet on red paper, in January, by the Văn Miếu. The flame this chapter speaks of passed on just so, and passes on still: a brush, a sheet, and someone watching.Một ông đồ viết câu đối trên giấy đỏ, tháng Giêng, bên Văn Miếu. Ngọn lửa mà chương này nói tới được truyền như thế, và vẫn đang được truyền: một cây bút, một tờ giấy, và một người đứng xem.Source : Tom Photographer, CC BY 2.0 — Wikimedia CommonsSource: Tom Photographer, CC BY 2.0 — Wikimedia CommonsNguồn: Tom Photographer, CC BY 2.0 — Wikimedia Commons

Ngọn lửa ấy thoạt tiên có một hình thức rõ ràng và một kỳ hạn: khoa thi ba năm một lần. Đinh Nho Công đỗ Tiến sĩ năm 1670, đời Lê Huyền Tông — người đầu tiên của dòng họ, người phá vỡ thế độc đinh; con ông, Đinh Nho Hoàn, đỗ Hoàng giáp năm 1700, thứ tư trong mười chín người đỗ. Bốn đời liên tiếp có người đăng khoa. Rồi đất nước đóng cửa lại: khoa thi năm 1919 là khoa cuối cùng của cả vùng đồng văn. Ngọn lửa mất chân đèn — nó không tắt, nó chỉ đổi chỗ trú.

II · Thép

Khí tiết trong những điều nhỏ bé

Học thuyết mà dòng họ này phụng sự lấy một nguyên tắc làm gốc: đức trị hơn hình luật — đức trị chứ không phải pháp trị. Nói thì dễ, giữ thì đắt. Đinh Nho Điển đã giữ đến cùng: đỗ Tiến sĩ năm 1875, làm quan, biên soạn ở Quốc sử quán tại Huế, ông chứng kiến các hòa ước 1883-1884 đem nước dâng người và không chịu ra làm việc cho nền bảo hộ. Học mà không có lương tâm thì chỉ là sự hủy diệt: lịch sử dòng họ này được đánh dấu bằng những khoảnh khắc đạo đức được đặt lên trên sự thoải mái.

Có những cử chỉ rực rỡ : Đinh Nho Điển chọn cái chết thay vì hợp tác, Phan Thị Viên với lòng chung thủy vượt qua các thế kỷ cho đến thánh thần. Nhưng cũng có, vô số và không có nhân chứng, những cử chỉ bình thường : giữ lời hứa, không gian lận với hàng xóm, không bỏ rơi người thân trong lúc khó khăn. Những hình bóng đó không được khắc trên bia đá. Chúng cũng thật không kém. Di sản của khí tiết không chỉ thuộc về các bậc sĩ phu.

III · Mực

Ký ức như chốn nương náu

Khi con đường đến Bắc Kinh trở nên quá dài, khi những bức tường nhà tù đè bẹp hy vọng, khi lưu vong khiến quê hương trở nên xa vời — tổ tiên chúng ta luôn tìm thấy cùng một nơi nương náu: viết. Đinh Nho Hoàn soạn Mặc Ông sứ tập trên chính con đường ông không trở về, năm 1715. Đinh Nhật Thận, đỗ Tiến sĩ năm 1838 đời Minh Mạng, chọn nghề thuốc và thơ hơn là chức tước, để lại Thu dạ lữ hoài ngâm. Và dòng họ chưa bao giờ thôi viết sổ của chính mình: gia phả được chép lại, dịch ra, bổ sung đời này qua đời khác — đó là văn bản dài nhất mà gia đình này làm ra, và không mang tên ai cả.

Double page d'un livre gravé sur bois, colonnes de caractères qui ressemblent au chinois sans en être.
Une double page du Kim Vân Kiều tân truyện, gravée sur bois en chữ Nôm. L'encre est le refuge dont parle ce chapitre : tant qu'une planche se regrave, rien ne s'efface.A double page of the Kim Vân Kiều tân truyện, woodblock-printed in chữ Nôm. Ink is the shelter this chapter speaks of: as long as a block is cut again, nothing is erased.Một trang đôi Kim Vân Kiều tân truyện, khắc gỗ bằng chữ Nôm. Mực là chốn nương náu mà chương này nói tới: còn ván còn được khắc lại thì không gì mất đi.Source : Nguyễn Du, domaine public — Wikimedia CommonsSource: Nguyễn Du, domaine public — Wikimedia CommonsNguồn: Nguyễn Du, domaine public — Wikimedia Commons
Với chúng ta, viết không phải là thú vui thanh lịch. Đó là lò rèn nơi người ta đúc nước mắt, giận dữ và hy vọng để chúng tồn tại qua cái thoáng qua. Mỗi bài thơ là một sợi lụa khâu lại những vết rách của lịch sử.

Nhưng ký ức không chỉ là thơ ca của bậc sĩ phu. Đó còn là câu chuyện kể mỗi tối cho con cái, những tấm ảnh cất trong hộp giày, cái tên được cất tiếng để nó không biến mất. Ký ức của những người không viết cũng quan trọng không kém gì ký ức của những người để lại sách vở.

IV · Giác ngộ

Kỷ luật để phục vụ mọi người

Khát vọng hiểu biết này đã tìm thấy biểu hiện bất ngờ nhất trong hành trình tâm linh. Đinh Văn Nam là con của Hoàng giáp Đinh Văn Chấp, thuộc nhánh anh em Nghi Long: một nền Nho học trọn vẹn, nền học đưa người ta ra làm quan. Trở thành Thích Minh Châu, ông lập Viện Đại học Vạn Hạnh ở Sài Gòn năm 1965. Khi từ bỏ quyền lực để khoác áo cà sa, ông không từ bỏ truyền thống của gia đình: ông trở về với nền tảng của nó — phục vụ.

Trong hàng thập kỷ một mình dịch bộ kinh Nikāya đồ sộ, ông đã chứng minh rằng chính kỷ luật tinh thần đã rèn nên các vị quan lại cũng có thể dẫn đến lòng từ bi phổ độ. Mục tiêu không phải là thành công. Mà là phục vụ.

V · Phương châm hành xử

Hết sức mình — thước đo duy nhất có giá trị

Nhìn vào những nhân vật của dòng họ này có thể gây choáng ngợp. Một vị Hoàng giáp được khắc tên ở Văn Miếu, một phó sứ, một dịch giả năm bộ Nikāya, những người tốt nghiệp Cambridge và Harvard — danh sách dài và rực rỡ. Nho giáo có một chữ cho người thành nhân, quân tử, và đã làm cho chữ ấy chuyển nghĩa một cách quyết định: quân tử không còn là người sinh ra ở chỗ cao, mà là người xử mình cho cao. Đó đúng là điều lịch sử dòng họ này dạy, nếu ta đọc kỹ: không ai trong số những tổ tiên đó sinh ra ở đỉnh cao.

Au Văn Miếu de Hanoï, deux stèles portent le nom du clan : Đinh Nho Công (1670) et Đinh Nho Hoàn (1700) — père et fils. Lire leur histoire →At the Văn Miếu in Hanoi, two stelae bear the clan's name: Đinh Nho Công (1670) and Đinh Nho Hoàn (1700) — father and son. Read their story →Tại Văn Miếu Hà Nội, hai tấm bia khắc tên dòng họ: Đinh Nho Công (1670) và Đinh Nho Hoàn (1700) — cha và con. Đọc câu chuyện →

Đinh Phúc Diên là một người tị nạn khai khẩn vùng đất xa lạ. Đinh Nho Hoàn mất một mình dọc đường, nơi đất khách. Đinh Nho Điển chứng kiến nền bảo hộ được đặt ra và tuyệt thực mà mất, năm ba mươi bảy tuổi, chứ không chịu ra làm quan. Đinh Nhật Thận viết khúc ngâm của mình qua gian truân, không có độc giả đảm bảo. Điểm chung của họ không phải là tài năng hay may mắn. Đó là cam kết cống hiến hết sức mình trong hoàn cảnh của họ — không hơn, không kém.

Một người nông dân chăm chút ruộng đồng. Một người mẹ vượt biên cùng con cái. Một đứa trẻ học đọc dù đang trong chiến tranh. Hết sức mình, ở đâu mình đang ở, với những gì mình có — đó là thước đo duy nhất có giá trị.

Dòng họ Đinh Nho không đòi hỏi con cháu phải phi thường. Họ yêu cầu con cháu phải trọn vẹn.

VI · Les rites vivantsVI · The living ritesVI · Nghi lễ sống động

Le giỗ, pas à pasThe giỗ, step by stepLễ giỗ, từng bước một

Le giỗ — l'anniversaire de la mort d'un ancêtre — est le rite le plus vivant de la lignée : ni triste, ni figé. Voici comment il se déroule, de la veille au soir du repas.The giỗ — the anniversary of an ancestor's death — is the most alive of the lineage's rites: neither sad nor frozen. Here is how it unfolds, from the day before to the evening meal.Ngày giỗ là nghi lễ sống động nhất của dòng họ: không buồn bã, không cứng nhắc. Đây là trình tự của một ngày giỗ, từ hôm trước đến bữa cỗ.

Đền Gôi Vị
Đền Gôi Vị📷 Ảnh sẽ được bổ sung
  1. La veille : la préparationThe day before: preparationHôm trước: chuẩn bị

    On nettoie l'autel des ancêtres (bàn thờ), on astique les brûle-parfums, et l'on prépare le mâm cỗ — le plateau d'offrandes : les mets que le défunt aimait, du riz, du thé, de l'alcool de riz, des fruits et des fleurs.The ancestors' altar (bàn thờ) is cleaned, the incense burners polished, and the mâm cỗ — the offering tray — is prepared: the dishes the departed loved, rice, tea, rice wine, fruit and flowers.Lau dọn bàn thờ tổ tiên, đánh bóng lư hương, và chuẩn bị mâm cỗ: những món người đã khuất yêu thích, cơm, trà, rượu, hoa quả.

  2. L'invitationThe invitationLời khấn mời

    Le jour venu, l'aîné de la branche (trưởng tộc) allume l'encens — toujours un nombre impair de bâtonnets — et prononce le văn khấn : l'invocation qui invite l'ancêtre, et ses compagnons de génération, à revenir partager le repas.On the day itself, the senior of the branch (trưởng tộc) lights the incense — always an odd number of sticks — and recites the văn khấn: the invocation inviting the ancestor, and the companions of their generation, to come back and share the meal.Đến ngày giỗ, trưởng tộc thắp hương — bao giờ cũng là số lẻ nén — và đọc văn khấn: lời mời tổ tiên cùng các vị đồng thế hệ về hưởng lễ.

  3. Les prosternationsThe bowsLễ bái

    Chacun, par ordre de génération puis d'âge, s'incline ou se prosterne (lạy) devant l'autel : on salue, on donne des nouvelles de la famille, on demande la protection pour l'année qui vient.Each person, in order of generation then of age, bows or prostrates (lạy) before the altar: one greets, gives news of the family, and asks for protection for the year to come.Từng người, theo thứ tự thế hệ rồi tuổi tác, vái hoặc lạy trước bàn thờ: chào hỏi, thưa chuyện gia đình, cầu xin phù hộ cho năm tới.

  4. Le repas partagéThe shared mealThụ lộc

    Quand l'encens s'est consumé, les offrandes redeviennent nourriture : la famille mange ensemble — c'est le thụ lộc, « recevoir la grâce ». Le repas est joyeux : un giỗ n'est pas un deuil, c'est une retrouvaille.When the incense has burned down, the offerings become food again: the family eats together — this is thụ lộc, "receiving the blessing". The meal is joyful: a giỗ is not a mourning, it is a reunion.Khi hương tàn, lễ vật trở lại thành cỗ: cả nhà cùng ăn — đó là thụ lộc. Bữa cỗ vui vẻ: ngày giỗ không phải là ngày tang, mà là ngày đoàn tụ.

  5. La transmissionThe passing onTruyền lại

    Autour de la table, on raconte : qui était l'ancêtre, ce qu'il a fait, ce que la famille lui doit. C'est là que la généalogie devient vivante — chaque giỗ est une leçon d'histoire familiale.Around the table, stories are told: who the ancestor was, what they did, what the family owes them. This is where the genealogy comes alive — every giỗ is a lesson in family history.Quanh mâm cỗ, mọi người kể chuyện: tổ tiên là ai, đã làm gì, gia đình chịu ơn gì. Chính lúc đó gia phả trở nên sống động — mỗi ngày giỗ là một bài học về lịch sử gia đình.

🕯️ Les dates de tous les giỗ de la lignée sont dans l'agenda ; la cérémonie au temple de Gôi Vị est à voir dans les médias.The dates of all the lineage's giỗ are in the calendar; the ceremony at the Gôi Vị temple can be watched in the media section.Ngày giỗ của cả dòng họ có trong lịch giỗ; lễ tế tại đền Gôi Vị xem tại trang phim ảnh.

Kết

Ngôi đền sống


Ở thôn Đồng Vực hay tại đền Gôi Vị, chúng ta không tôn vinh những bóng ma. Chúng ta duy trì cuộc đối thoại không ngừng với tất cả những người đã khuất — những người nổi tiếng và những người im lặng, những người có tên trên bia đá và những người có tên đã bị quên lãng. Họ là rễ vô hình của chúng ta, và chúng ta là những cành lá của họ vươn về phía tương lai.

Từ đường · Đồng Vực
Từ đường · Đồng Vực📷 Ảnh sẽ được bổ sung

Dù đang sống ở đất nước nào, dù mơ bằng ngôn ngữ nào, dù làm nghề gì. Miễn là chúng ta lấy sự tò mò làm kim chỉ nam, khí tiết làm cách sống hàng ngày, ký ức làm cách yêu thương những người đi trước — và miễn là mỗi người, theo cách của mình, đã cống hiến hết sức mình — linh hồn dòng họ Đinh Nho sẽ trường tồn.

Chúng ta là sự hoàn thành những hy vọng của họ.
Và là khởi đầu của những hy vọng ngày mai.
Đền Gôi Vị
Đền Gôi VịSơn Hòa, Hương Sơn (Hà Tĩnh) — classé site historique national le 5 mars 2018 ; le diplôme fut reçu au cours de la grande cérémonie du 23 juin 2018.Sơn Hòa, Hương Sơn (Hà Tĩnh) — listed as a national historical site on 5 March 2018; the certificate was received at the great ceremony of 23 June 2018.Xã Sơn Hòa, huyện Hương Sơn (Hà Tĩnh) — được xếp hạng Di tích lịch sử quốc gia ngày 5 tháng 3 năm 2018; bằng công nhận được đón nhận trong đại lễ ngày 23 tháng 6 năm 2018.
Nhà thờ đại tôn · Đồng Vực
Nhà thờ đại tôn · Đồng Vực📷 Photo à venir📷 Photo coming soon📷 Ảnh sẽ được bổ sung